|
 |
Lần thứ nhất, vợ tôi sinh con trai. Trong suy
nghĩ của một thằng con trai lần đầu đưa vợ đi đẻ thì mọi
chuyện đều không có gì là ghê gớm cả. Thế nhưng mọi cái diễn
ra khác hẳn những gì tôi nghĩ. Năm tiếng "chịu trận" cùng vợ
tôi mới hiểu thế nào là phụ nữ đau đẻ. Mỗi người đau một
kiểu nhưng đều có một điểm chung, đó là cái quằn quại, cái
vật vã, đau đớn...
|
Vợ tôi phải mổ sau khi đã thưởng thức đến
tột cùng cái cảm giác đau đẻ.
Sau lần sinh thứ nhất,
tôi thấy thật sự sợ cái cảnh đó. Người VIệt ta có câu: "Người
chửa, cửa mả" quả không sai. Khi sinh nở, ranh giới giữa cái
may mắn và cái rủi ro là rất mong manh. Chỉ cần một quyết
định sai lầm hoặc chậm trễ cũng có thể dẫn tới những hậu quả
xấu. Chẳng có những bác sĩ khoa sản bị thiệt mạng khi sinh
ngay trên chính cái bàn đẻ quen thuộc đó sao?
Lần
sinh này, mặc dù đã chuẩn bị khá chu đáo về mọi mặt song tôi
vẫn thấy hồi hộp và lo lắng khi vợ báo chuẩn bị đi bệnh viện
sinh. Đúng là người ta thường không sợ những cái gì chưa
biết, còn đã trải qua rồi thì càng lo lắng.
8h10,
tôi gọi taxi đến bệnh viện. Lúc này vợ tôi đang đau từng cơn.
Tôi loay hoay, luống cuống sắp xếp đồ đạc vào một góc hành
lang bệnh viện rồi tất tả đi làm thủ tục nhập viện. Chen lấn,
chaỵ ngược chạy xuôi, chạy lên chạy xuống, cuối cùng thì
cũng "được" vào viện với một mớ giấy tờ. Vợ tôi đau nhiều
hơn. Nhăn nhó. Quằn quại. Cô ấy bám vào tôi mà như đánh đu.
May mà cái tấm thân gầy guộc của tôi lúc này lại có tác dụng.
Vợ tôi bám chặt vào xương vai, xương sườn tôi thấy cũng có
vẻ chắc tay hơn. Sợ nhất là những lúc "cao trào". Vợ tôi cào
cấu, vặn vẹo cánh tạy tôi như muốn bẻ gãy nó ra. Hai hàm
răng cô ấy nghiến kèn kẹt, có lúc lại chộp lấy tay tôi mà
nghiến tưởng đứt từng miếng thịt. Vợ tôi vật vã, mồ hôi trên
trán vã ra làm dính bết những sợi tóc.
12h45, vợ tôi vào phòng sinh. Tôi cùng người nhà đứng ngoài
phòng chờ trong tâm trạng căng thẳng, sốt ruột. Tiếng rì rầm
của bác sĩ, tiếng lách cách của các dụng cụ y tế, ... Tai
tôi ù đi. Đầu óc căng thẳng. Hàng loạt câu hỏi lẫn lộn trong
đầu: Liệu có vấn đề gì không? Liệu có phải mổ không? Nếu
phải mổ thì bác sĩ quyết định có kịp thời không? ...
"Oa...oa...oa...!",
tiếng khóc từ trong phòng bật ra làm tôi mừng rơi nước mắt.
13h40 phút, cái mốc thời gian thật ý nghĩa với tôi. Vậy là
vợ tôi không phải chịu cái đau đớn của việc mổ đẻ lần thứ
hai, vậy là mẹ tròn con vuông rồi. Tôi chỉ muốn hét to lên
nhưng chỉ thấy một cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ. Nhìn bà
nội đón cháu từ tay bác sĩ, tôi lại càng thấy ý nghĩa của
việc "mang nặng đẻ đau".
Giá
như đàn ông có thể chia sẻ được với vợ những lúc đau đớn như
thế này nhỉ? Bất giác tôi nhớ đến câu chuyện cười dân gian "Vợ
đẻ chồng đau" và bật cười một mình. Thôi, tạo hoá đã sinh ra
thế thì không thể làm gì khác được nhưng hãy hiểu và chia sẻ
với vợ mình trong mọi chuyện, nhất là khi vợ "vượt cạn", các
ông chồng nhé!
(N.B.L
-
21.07.2008)